Đề: G. Đôme đã nói: “Có ba thứ không
bao giờ trở lại là tên đã bay, lời đã nói và những ngày đã qua”. Anh chị suy
nghĩ như thế nào về câu nói trên?
Heraclitus đã từng đưa ra
luận điểm nổi tiếng: “Không ai có thể tắm hai lần trên cùng một dòng sông”. Mọi
sự vật trong thế giới của chúng ta luôn luôn thay đổi, vận động, phát triển
không ngừng. Dòng sông hay đó cũng chính là dòng chảy cuộc đời, một đi không bao giờ trở
lại. Cũng như G. Đôme nói “Có ba thứ không bao giờ trở lại là tên đã bay, lời
đã nói và những ngày đã qua”. Từ đó, ông nhắc nhở chúng ta về việc quý trọng từng
giây phút mà điều chỉnh hành vi mình đúng mực.
Tuổi xuân con người luôn
hữu hạn so với vòng quay bất tận của thiên nhiên, đất trời. Câu nói của G. Đôme
có nhắc đến ba thứ là “tên đã bay”, “lời đã nói” và “những ngày đã qua”. Đó đều
là hình ảnh mang ý nghĩa giáo dục sâu sắc. Mũi tên một khi đã bắn khỏi cung, có
ai nắm giữ được nó lại? Trừ khi là các vị thần xuất hiện trong tư duy thần thoại
Hy Lạp, có sức khoẻ phi thường như Héc-quyn hay thần biển Pô-đê-đông. Về “lời đã nói”, ông cha ta xưa đã dặn:
“Lời nói chẳng mất tiền
mua,
Lựa lời mà nói cho vừa
lòng nhau.”
Lời nói rất quan trọng
trong đời sống, có thể biến thù hận thành yêu thương và ngược lại nên chúng ta cần cân nhắc
kĩ lưỡng và thận trọng. Vấn đề khác nữa đó là thời gian- “những ngày đã qua”
không chỉ ảnh hưởng giây phút hiện tại mà còn có thể gây dằn vặt trong quá khứ,
tác động đến tương lai. Cả câu nói mang hàm ý nhấn mạnh những gì con người thể hiện bằng ngôn ngữ và hành động rồi cũng theo dòng thời gian chảy trôi cuốn vào, nhắc nhở khéo léo để
con người biết trân trọng bản thân và mọi thứ xung quanh mình.
Muốn đánh giá một con người, cần phải
xem xét trong một chỉnh thể giữa hành vi, lời nói, suy nghĩ và theo dõi chúng
trong một khoảng thời gian. Như vậy, thời gian: sẽ không bao giờ là giống nhau hay
bất biến vì nó không quay trở lại. Ngày hôm qua sẽ không giống ngày hôm nay và
hôm nay cũng chẳng giống ngày mai. Từng giây phút qua đi, ta sẽ khôn lớn lên,
nhưng cũng theo thời gian làm cho ta già và “héo tàn”. Thời gian vô cùng quan trọng, nó là điều độc
đáo tạo hoá ban tặng cho loài người. Nếu biết trân trọng nó, ta sẽ để ý quan
tâm đến những gì mình nghĩ-nói-làm, từ đó biết yêu thương và sống đẹp giữa đời.
Điển hình như tấm gương của Hồ Chủ tịch,
Người luôn biết quý trọng thời gian và nghiêm túc trong giờ giấc. Năm 1945, mở
đầu bài nói chuyện tại lễ tốt nghiệp khoá V Trường Huấn luyện cán bộ Việt
Nam, Người thẳng thắn góp ý: “Trong giấy mời tới đây nói tám giờ bắt đầu, bây
giờ tám giờ mười phút rồi mà nhiều người chưa đến. Tôi khuyên anh em phải làm
việc cho đúng giờ, vì thời gian quý báu lắm”. Trong một tình huống khác, giữa
lúc Bác chuẩn bị đến thăm một lớp học thì
trời đổ mưa to. Các đồng chí làm việc bên cạnh Bác đề nghị Bác cho báo hoãn đến
một buổi khác. Nhưng Bác không đồng ý vì theo Bác thà Bác chịu ướt còn hơn để cả
lớp học phải chờ uổng công.
Từ
cuộc sống quanh ta với những việc biến chuyển của nó, ta mới thấy thấm thía câu
nói của G. Đôme. Nó là bái học quý giá, khuyên nhủ, nhắc nhở chúng ta về vai
trò của thời gian. Có nhiều người biết trân trọng nó nhưng cũng lắm kẻ phung
phí thì giờ. Họ không hề nhận ra rằng “thời gian là vàng bạc”. Nhất là giới trẻ
ngày nay, thay vì thời gian để học tập, làm việc có ích thì lại “ngâm mình”
trong facebook, game, truyện tranh,…vô bổ. Có người còn nghiện chúng như thuốc
phiện, quên ăn, quên ngủ mà mất cả tính mạng. Những trường hợp này thật đáng
thương. Vì nếu không nhận ra những ích lợi to lớn khi ta biết sống “sốt sắng”
trong mọi sự ở đời thì người chịu ảnh hưởng và gánh hậu quả nặng nề là bản
thân mình mà thôi.
Đừng để thời gian trôi qua vô ích!
Đó là điều G. Đôme muốn nhắn đến chúng ta và cũng là lời tự cảnh tỉnh cho chính
tôi. Nhìn lại bản thân, chắc hẳn ai trong chúng ta cũng sẽ thấy vẫn còn nhiều
phút giây ta chưa biết trau chuốt suy nghĩ, lời nói, hành động của mình và để
những điều đáng tiếc xảy ra. Vì vậy, bản thân chúng ta cần biết trân quý, sống
trọn vẹn bằng hết cái tâm từng khoảnh khắc để giảm thiểu sự hối tiếc, dằn vặt
trong cõi lòng. Hơn nữa, cần động viên và giúp bạn bè, người thân-những người
đang bị vật chất, điều vô bổ cuốn hút và điều khiển để từ đó họ biết yêu đời và sống nhiệt tình.
Gia đình cần dạy dỗ con em mình biết quý trọng mọi thứ, nhất là thời gian. Bên
cạnh đó, phụ huynh còn phải là tấm gương sáng để con em noi theo. Nhà trường, với
đội ngũ giáo viên cần khen, chê đúng mực, không được thiên vị, tuyên dương học
sinh biết sắp xếp thời gian biểu và hoàn thành tốt nó. Ngược lại, cần nhắc nhở,
khích lệ học sinh để những em chưa tốt biết phấn đấu thay đổi.
“Đời người ta chỉ sống có một lần thôi”,
nên hãy sống sao cho đừng có hoài phí. Mỗi người chúng ta cần biết xác định thời
gian quý giá vô cùng để từ đó có những thay đổi, định hướng đúng đắn cho bản
thân điều chỉnh lời nói, suy nghĩ, hành động mình.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét