"Cái
quý nhất của con người ta là sự sống. Đời người chỉ sống có một lần. phải sống
sao cho khỏi xót xa, ân hận vì những năm tháng đã sống hoài, sống phí.”
(Ostrovski)
Nhà văn Ostrovski đã nhắc nhở chúng ta về lẽ sống ở
đời. Và quả thật, thời gian thấm thoát trôi qua, cuộc đời của
con người luôn hữu hạn so với sự tuần hoàn của đất trời. Ai cũng chỉ sống được
có một lần, nên hãy sống làm sao để cái tâm còn mãi. Nhất là tuổi trẻ chúng ta
ngày nay, ngoài việc học hành, giải trí cũng cần gắn với các hoạt động tình
nguyện. Vì đây không chỉ mang lại lợi ích cho tha nhân mà còn cho chính niềm hạnh
phúc và thăng tiến bản thân về mặt nhân đức.
Cố nhạc sĩ Trịnh Công Sơn đã từng viết
trong bài ca bất hủ của mình “Sống trong đời sống, cần có một tấm lòng, làm gì,
em biết không, để gió cuốn đi...” Đúng như vậy, xã hội hiện nay phát triển dần với
các phương tiện thông tin đại chúng, nhưng dường như mặt đạo đức của con người
cũng dần biến đổi. Nói thế, không phải ai cũng xấu cả, vẫn có những người thầm
lặng hi sinh, cống hiến sức mình bằng cách này hay cách khác tham gia các hoạt
động tình nguyện. Nhưng vẫn có một phần không nhỏ các bạn trẻ không thèm để ý đến vấn đề này. Vậy “hoạt động tình nguyện” là gì? Có nhiều người hiểu đơn giản
“tình nguyện” là tự nguyện nhưng thực ra tự nguyện chỉ là một yếu tố nhỏ trong
“tình nguyện”. Dựa trên tinh thần tự nguyện chúng ta làm những việc có ích cho
người khác, cho cộng đồng, đó mới là tình nguyện. Hơn nữa, những người làm công
việc này họ biết biến tình yêu thành hành động. Chẳng hạn, đất nước Việt Nam- một
đất nước có truyền thống đoàn kết và lối sống tình nghĩa là phẩm chất nổi bật của
cả dân tộc. Từ xưa đến nay, lịch sử của ta đã chứng minh điều đó. Điển hình từ
sau Cách mạng Tháng Tám năm 1945, phải làm sao khi đất nước ta đang đối mặt với
giặc đói, giặc dốt, giặc xâm lăng? Trước
mắt Đảng ta xác định cần giải quyết hai vấn đề đầu là giặc đói- dốt. Một phong
trào mang tính tình nguyện toàn dân đã xuất hiện. Hầu hết các gia đình Việt Nam
lúc đó đều có “hũ gạo tiết kiệm”, mỗi bữa ăn bớt một nắm gạo trong khẩu phần ít
ỏi của mình để cứu giúp những người bị đói. Các “Tuần lễ Vàng” đã rầm rộ diễn
ra ở nhiều nơi. Hưởng ứng phong trào, có gia đình tư sản ở Hà Nội đã hiến 2000
lạng vàng vào quỹ “Kháng chiến kiến quốc”. Ngay cả Bác Hồ kính yêu cũng tình
nguyện bỏ bớt phần ăn của mình làm gương cho toàn dân. Về giặc dốt, làng xóm
nào cũng mở lớp bình dân học vụ. Ai biết chữ đều có thể trở thành giáo viên.
Già trẻ gái trai đều đi học. Chỉ qua mấy tháng, hàng triệu người đã thoát nạn
mù chữ. Không những thế, trong hai cuộc kháng chiến chống Pháp và Mỹ đã xuất hiện
một số hình thức tổ chức tình nguyện mới. Và nay, phong trào tình nguyện đã
phát triển sâu rộng cả về nội dung lẫn hình thức. Kết quả là phong trào ngày
càng thu hút nhiều tầng lớp nhân dân tham gia, đặc biệt là giới trẻ. Nội dung
phong trào được mở rộng ra mọi lĩnh vực đời sống và hướng trọng tâm vào những
nhiệm vụ cấp bách, nóng bỏng như: rà phá bom mìn, trồng rừng bảo vệ môi trường,
xóa đói giảm nghèo, phát triển kinh tế văn hóa vùng sâu, vùng xa, giúp đỡ người
tàn tật, trẻ em mồ côi.
Làm việc tình nguyện sẽ giúp bản
thân mỗi người, nhất là các bạn trẻ rất nhiều điều trên cả tuyệt vời. Tất nhiên
về góc độ vật chất chẳng được gì cả. Nhưng chủ yếu về đời sống tinh thần nếu ta biết “nhận ra”. Trước hết, ta làm nó là
vì những người cần sự giúp đỡ hay có số phận kém may mắn. Qua tiếp xúc, giúp đỡ
họ dù chỉ là những việc rất nhỏ, chúng ta sẽ thấy mình có ích. Bên cạnh đó nó
còn giúp ta nhận ra bản thân vẫn hạnh phúc và may mắn hơn rất nhiều người mà từ
đó biết trân trọng bản thân và những gì mình đang có để sống tốt hơn. Đồng thời,
đây cũng chính là môi trường giáo dục về vốn sống và kỹ năng giao tiếp cho ta
hoàn thiện đạo đức con người. Và quan trọng nhất là việc này vô cùng cần thiết
để con người có ý thức hơn về lao động, cuộc sống cần sự sẻ chia.
Mỗi một cá nhân không thể giải quyết
được vấn đề của cả thế giới nhưng những gì ta có thể thực hiện là làm cho cái
góc nhỏ ở nơi mình sống, trở nên tốt đẹp hơn một chút. Công việc này là
thước đo giá trị đạo đức và lòng nhiệt thành của con người. Đừng nghĩ nó quá xa
vời mình, thực ra chỉ cần bắt đầu bằng những việc nhỏ nằm trong khả năng có thể.
Mahatma Gandhi đã từng nói “Hãy sống như thể bạn sẽ chết ngày mai”. Là một tình
nguyện viên, bạn sẽ đóng góp ngược lại cho xã hội một số những lợi ích mà xã hội
dành cho bạn. Nhưng, xã hội nay vẫn đầy rẫy nhiều bạn chỉ muốn hưởng thụ,
ngại dơ, ngại khổ mà không tham gia hay đi làm việc tình nguyện chỉ vì cộng điểm
thi đua ở lớp, trường hoặc khoe mẽ, cho rằng ta đây là người chỉnh chu, nhân đức,…Những
người đó thật đáng thương vì mãi chạy theo hư ảo, đam mê thoả mãn tham vọng bản
thân mà chưa nhận ra điểm mấu chốt lợi ích của hoạt động tình nguyện. Hơn thế nữa
vẫn còn nhiều bạn sống lạnh lùng, vô tâm, “phải ai tai nấy”, dửng dung hay nghĩ
rằng việc làm đó không phải dành cho mình hay “mắc mớ gì mình làm”, thật đáng
buồn. Trường hợp trên đáng bị lên án và loại trừ.
Bất cứ đâu, dù là thành
phố hay nông thôn đều có rất nhiều nơi cần chúng ta vì người thiệt thòi ở đâu
cũng có. Bản thân mỗi người cần nhận ra được tình thương và sự sẻ chia là điều
cần thiết giúp ta sống trọn hai chữ “con người”. Tích cực tham gia các hoạt động
tình nguyện bằng nhiều hình thức như thăm cụ già neo đơn, chăm sóc trẻ em tàn tật,…để nhận ra cuộc đời đáng
quý biết bao và sống tốt hơn. Và đừng nên nghĩ như kiểu thấy vui thì mới đi
tình nguyện. Hãy bắt đầu tình nguyện từ những việc nhỏ quanh ta, rồi bạn sẽ thấy
ý nghĩa to lớn của nó! Bên cạnh đó, gia đình cần giáo dục con em của mình
ý thức về vấn đề này cũng như nhà trường cần tổ chức những hoạt động tình nguyện
vì cộng đồng thường xuyên, khuyến khích học sinh tham gia, cảm nhận được hết ý
nghĩa của nó. Xã hội, qua các phương tiện thông tin đại chúng nên tuyên truyền
vấn đề này hơn nữa.
Sherry Anderson đã nói “Những người làm công tác tình nguyện không được
trả công, không phải vì họ là những người không có giá trị, mà bởi vì họ là những
con người vô giá.” Mỗi người chúng
ta, đặc biệt là các bạn trẻ hãy cố gắng hoàn thiện bản thân về trí tuệ cũng như
tâm hồn, qua các hoạt động tình nguyện để chúng ta ngày càng trở nên những con
người vô giá.

